Showing posts with label ký sự. Show all posts
Showing posts with label ký sự. Show all posts

Friday, 6 June 2014

TRÌA, LỆT VÀ ONG BÙ

TRÌA, LỆT VÀ ONG BÙ

June 6, 2014 at 8:19pm
Cho tui viết thêm một chút nha ! Không viết chịu không nổi !!!!!!!
Phóng sự đẫm màu hoàng hôn thực hiện ở phá Tam Giang không thể kết thúc nếu tác giả không dừng lại nhâm nhi tại cái quán nhỏ nơi bến đò đẫm mùi seafoods !
Sau giây phút say sưa bấm máy đến mỏi tay mờ mắt, anh em chúng tôi lần mò đến khu sáng đèn nơi bến đò Cồn Tộc. Tại đây có ba cái quán ăn, tôi lựa ngay quán nào đông nhất vì khi đông thì một là nó rẻ, hai là nó ngon , còn vừa ngon vừa rẻ thì chắc họa trong mơ mới có. Quán có tên Minh Cúc.

Chúng tôi ngồi khoan khoái hưởng làn gió mát từ biển thổi vào và lựa món ăn.
Khai vị : trìa hấp xả ớt lá chanh.
Con trìa la con chi mô ? Thưa quý vị, khi nhà hàng dọn ra thì thấy quen quen : đó là một đĩa nghêu. Vâng, trìa là một loại ngao (nghêu) nước lợ. Tuy nhiên ngoài phần thịt, cái phần nước hấp trìa ở đầm phá này không biết sao mà nó thơm ngọt lạ lùng. Mỗi miếng trìa nho nhỏ lại kèm một thìa nước ngọt thơm thoang  thoảng vị xả và chút cay nhè nhẹ của ớt. Chiêu thêm hớp  bia Huda mát lạnh thấy khỏe hẳn ra y như uống Viagra.
Ăn nhanh quá không kịp chụp hình ! Tuy nhiên ở hình cá sẽ thoáng thấy vỏ trìa cho các bạn dễ hỉnh dung. ( ở Quy Nhơn trìa biến thành con  sìa?)


Món chính : lệt um măng
Con lệt nhìn giống con lươn nhưng nhỏ hơn nhiều, thân tròn to bằng ngón trỏ, dài cỡ một gang tay. Thực ra lệt là gọi trại đi của con lịch (?). Nổi tiếng nhất là giống lịch  huyết thơm ngon và bổ dưỡng hơn lịch thường ! Món này ăn cũng ngồ ngộ vì con này ốm mà lại có xương sống chính giữa nên chỉ ăn thịt thì ít quá mắc công gỡ, còn nhai luôn xương thì hơi cứng sợ hóc xương thì chắc khỏi về lại SG !





Món trợ lực : cháo ong bù

Phần 4 : Phá Tam Giang RETURN : chiều nay nhớ ngườ

Phần 4 : Phá Tam Giang RETURN : chiều nay nhớ người

June 4, 2014 at 9:10pm
Qua  ba phần trước các bạn đã hình dung ra vẻ đẹp của phá Tam Giang từ cảnh bao la nhìn từ trên không đến cánh đồng quên thơm mùi rơm rạ, từ con thuyền nhấp  nhô trên sóng đến buổi hoàng hôn tím thẫm, nhưng chưa hết đâu, mời các bạn cùng tôi quay trở lại Tam Giang thêm một lần nữa.
Tấp 3 chấm dứt với cảnh ăn nhậu ở Cồn Tè lộng gió thấm đẫm ánh trăng 16 đỏ huyết. Tối hôm đó, nằm trên giường mà lòng cứ bâng khuâng nghĩ đến buổi hoàng hôn vớt vát , chụp vội chụp vàng vì tính toán sai địa điểm chụp, vì tham lam đang đứng ao này lại ngóng hồ kia ! ( Con người chứ có phải thánh đâu mà không tham cơ chứ)
Quyết định : phải quay lại một lần nữa. Check Accuweather xem thời tiết và giờ mặt trời lặn, check la bàn xem hướng, check Google Map xem đường đi, check pin và thẻ nhớ (đang chụp mà low battery hay hết thẻ là thảm họa), lau chùi lại ống kính. Và đọc lại lần chót bài nói chuyện cho trưa mai.Vụ gì nữa đây ?
Đến đây lại  xin lạc đề một lần nữa. Thời gian qua, sau khi chia sẻ (FB là chia sẻ mà) các hình ảnh Dalat, Nha Trang, Hà Nội ..., nhiều bạn hay mắng yêu  là sao mình sướng thế, đi chơi nhiều thế, du dương hoài vậy, dung dăng dung dẻ mãi  ? Thực ra tất cả hình ảnh tươi đẹp ấy đều được thực hiện trong khi đi làm việc, công tác cả . Tất cả là do đam mê . Thay vì ngủ nướng trong chăn êm nệm ấm, ăn buffet 5 *, thay vì tham quan có kẻ đón người đưa, thay vì tắm piscine hay thư giãn nơi quán bar thì mình phải tranh thủ từng giây từng phút những lúc không họp hành hay báo cáo để rú ga vội vã trên những con đường gập ghềnh mờ bụi đỏ hay húp vội tô mì ven đường giữ sức, sáng phải dậy lúc gà gáy canh 4, canh 5 để canh mặt trời mọc, chiều thì mai phục bên đầm bên phá canh mặt rời lặn, tối thì ... (thôi không nói đâu, buổi tối mình chụp cái khác thú vị hơn, không chụp hình nữa).
Thí dụ lần này tôi đi hội nghị về Tăng Huyết Áp ở Huế. Sáng mai tôi có một bài trình bày ngắn, do đó cũng phải ôn bài, tắm táp sạch sẽ, thơm tho, cạo râu, vuốt keo cho mặt mày sáng sủa ... nói chung là cũng giống phường chèo ra sân khấu vậy đó. Kể thêm một chuyện nhỏ. Lần thăm Huế này, không biết do phấn khích quá hay sao đó mà tôi bỏ quên cái cravate ở nhà ! Hỏi mượn anh bạn thân thì hóa ra bài của anh nói ngay trước bài của tôi, chắc không kịp chuyển giao đồ nghề ! Thế là giữa trưa nắng phải lội bộ qua siêu thị Big C ngay cạnh hotel để mua một cái cravate.
Lâu lâu cho khoe hình mình chút nha !


Đứng gần người đẹp vậy mà  không tăng huyết áp mới là lạ !
Và mình chợt nghĩ suy : chắc chuyển qua chụp chân dung quá ! :)

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ,mình đi ăn bánh bèo , trong khi ăn dụ được một anh bạn đồng nghiệp là đúng 4 giờ chiều sẽ đi phá Tam Giang để ngắm hoàng hôn. 

Phần 3 - Phá Tam Giang , đứng núi này trông núi nọ

Phần 3 - Phá Tam Giang , đứng núi này trông núi nọ

June 2, 2014 at 10:45pm
Sau khi đi dọc con sông Hương chúng tôi đến thị trấn Sịa, tôi không biết nghĩa của địa danh này nhưng tôi biết ở đây tôm tép rất ngon vì bà chủ tiệm bánh bèo Hàng Me (Gốc) cho biết là hàng ngày bà lấy tôm từ đây để làm các thứ bánh bèo, bánh nậm, bánh lọc ... Quả thật  những con tôm nõn nà từ chợ Sịa, luộc lên xé nhỏ như bông trắng trắng hồng hồng , rắc lên trên chén bánh bèo trắng muốt , điểm thêm miếng da heo chiên thơm dòn, rưới chút nước mắm điểm ớt xanh ăn vô nhớ Huế suốt đời luôn !




Xin phép các bạn cho lạc đề tí nha ! Nhắc bánh bèo mà quên bánh ướt thì tội em nó quá. Nếu như bánh bèo đầy đặn duyên dáng thì bánh ướt là cô em mành mai ẻo lả, lá bánh mịn trắng trong y như tà áo dài lụa phất phơ trong ... đĩa !  Mịn màng quá, thanh tân quá !

Bà chủ quán Hàng Me đường Võ Thị Sáu nè.


Chết cha đi tới đâu rồi ? Lo ăn uống quên  mất đường đi rồi.
Đến Sịa chúng tôi hướng về bến đò Cồn Tộc , vậy là chính thức nhìn thấy phá Tam Giang. Trời còn sớm, trăng chưa lên, xin lỗi , mặt trời chưa lặn, chúng tôi lang thang theo con đường dọc bến đò.
Một vùng trời nước hiện lên trước mắt, trên phá nhiều ghe thuyền đang cắm sào, vài ngư dân đang đi rải thức ăn cho cá. Tôi hỏi một bác dân làng : chỗ này mặt trời lặn đẹp không thưa bác ? Bác rít một hơi thuốc và trả lời : Đẹp lắm đó. Có nhiều đoàn đến đây chụp ảnh. Tôi suy nghĩ : bây giờ mới 5 giờ, chờ cả tiếng nữa mới sunset, chi bằng đi đò băng qua phá, chạy dọc dải đất ngăn cách phá với biển chắc nhiều cảnh đẹp hơn.

Sau đây là sơ đồ đường đi.
Lộ trình : Đi đò băng quá phá,  chạy dọc con đường trên đảo (QL 49B) đến thôn Thái Dương Hạ, Thái Dương Thượng đến tận cùng cửa biển , chụp ảnh hoàng hôn, nhìn qua biển Thuận An, vòng ngược lại, băng qua cầu Ca Cút (cầu Tam Giang) theo quốc lộ về lại Huế.

Đậy là hình ảnh  đầm nước gần bến đò Cồn Tộc, nơi mà tôi sẽ phải hối tiếc vì không có mặt tại đây lúc 18 giờ ngày hôm ấy !

Băng qua phá Tam Giang trên con đò máy. Các bạn thấy tôi hiên ngang đứng nhìn trời, nhìn nước không ?


Chạy suốt dọc con đường quê thuộc Quảng Ngạn, Quảng Công đến tận làng Thái Dương Hạ , sau đó đi đến tận cùng không còn đường đi nữa, đó là cửa biển nhìn qua bên kia là Thuận An.
Ngoài một vài quán nhậu hải sản, khu vực này hiện ngổn ngang một công trường và KHÔNG thấy được mặt trời lặn cũng như cảnh đầm phá ! Bầu trời cứ nhờ nhờ một màu nửa trắng nửa xám buồn y như đưa đám. Tôi suy nghĩ chắc mình đi lộn hướng rồi , chỗ này không thấy được mặt trời lặn ! Quyết định trong tic tac : quay ngược về Huế bằng cách băng qua cầu Tam Giang , đứng trên cầu thì nhìn được 4 phương tám hướng thế nào cũng dính hướng Tây !



Lúc này đã 6 giờ chiều theo Accuweather thì chính là giờ ông mặt trời đi ngủ, thế nhưng sao bầu trời chỉ toàn mây trắng mờ mờ. Đến bây giờ tôi cũng chưa hiểu là do thời tiết làm trời mù hay tôi chọn sai địa điểm ? Hối tiếc là đã không ở lại khu vực bến đò !
Gỡ gạc : Qua cầu là đường nhựa chạy bon bon, hai bên đường là những hồ ao, đồng ruộng. Trời tối dần và vẫn đùng đục màu sữa Vinamilk.
Đã vậy nước cũng không trong trẻo mà lềnh bềnh những đám rong rêu vàng héo úa. Tôi thì vừa đói vừa khát, người rã rời chỉ muốn lăn đùng ra ngủ cùng ông mặt trời !

Qua cầu khoảng 1 cây số tôi  rẽ trái theo một ngã ba. Lúc này đã là 18h 10 , trời tối hẳn nhưng .... Nhưng trước mắt tôi hiện lên một khu đầm đang thấm dần chút màu sắc diêu kỳ của buổi tịch dương.


 Hình ảnh cuối cùng tại phá Tam Giang là nét mặt khắc khổ, đen sạm nhuốm màu phong sương của một lão ngư phủ, đôi mắt nhỏ mờ đục nhìn về chân trời xa tít đang chìm dần vào màn đêm tịch liêu. Ông hóp miệng rít mạnh một hơi thuốc rê, đầu điếu thuốc cháy đỏ ửng lên trong chiều tàn.
CỒN TÈ : nơi thư giãn tuyệt vời, ngon bổ rẻ.
Trên đường về lại Huế, chúng tôi quyết định ăn tối tại Cồn Tè. Đây là một quyết định sáng suốt ! Cồn Tè cũng là vùng đầm phá ngập mặn, người dân mở nhà hàng ngay trên đầm và bán các loại thủy sản. Tôi ngả người nằm lăn trên chiếc chiếu nylon, gối đầu lên cái ba lô, lim dim nhắm mắt dưỡng sức chờ ... ăn nhậu ! Gió mát rượi lùa qua vách tre mơn man, dưới chân là đầm nước, xa xa chìm trong màn đêm là ánh đèn câu thấp thoáng, còn ngay sát bên là một cái chòi tre khác với những du khách đang vui vẻ cười đùa và ăn uống. Thường thì trên đời này chả có thứ gì vừa ngon vừa bổ lại vừa rẻ, tiền nào của nấy mà. Nhưng ở Cồn Tè thì có !
Chúng tôi kêu một dĩa khoảng 1/2 kh sò lụa hấp xả, một dĩa tôm tươi ăn sống với mù tạc wasabi và một con cá hồng nấu cháo. Sò cũng khá mập mạp hấp với xả ứa ra  nước thơm ngọt húp rất đã. Nhấp thêm ngụm bia Huda mát lạnh thấy đời bỗng vui. Tôm tươi vớt từ đầm lên ăn sống kèm mù tạc cay chảy nước mắt tèm lem. Rồi cuồi cùng là cháo cá hồng, thịt trắng ngần, chắc và thơm hơi giống cá mú. Húp vô ấm áp tỉnh cả người. Tui nói thiệt chứ nếu không kẹt làm việc ngày mai  thì tui chỉ muốn nằm lăn ra ngủ ngắm trăng thanh gió mát.
Bà con xem đỡ dĩa sò lụa nha, hai món kia ham ăn quá quên ghi lại hình ảnh, muốn chụp chắc phải nội soi dạ dày mới thấy !



Ăn xong kêu tính tiền , ba món khoái khẩu +  4 lon bia Huda hết 300 ngàn (15USD). Niềm vui được nhân lên XXX lần.
Tôi khoan khoái ngồi nhìn mông lung về phía chân trời. Một mặt trăng đỏ quạch đang lên. Lần đầu tiên tôi thấy trăng màu đỏ như vậy. Hồn tôi như bị hút bay theo ánh trăng đỏ trên phá Tam Giang đêm nay.



(còn tiếp)

Saturday, 31 May 2014

Phần 2 - PHÁ TAM GIANG - CON ĐƯỜNG QUÊ

Phần trước các bạn đã ngắm nhìn toàn cảnh phá Tam Giang qua ánh mắt loài chim. Bây giờ mình sẽ dẫn các bạn đi lãng du đầm phá khởi hành từ Huế. Lần này thì mình không đi theo quốc lộ mà sẽ đi cặp dọc sông Hương qua 'phố cổ' Bao Vinh hướng về Sịa.
Đường Huỳnh Thúc Kháng, con đường chạy dọc theo sông đào Đông Ba, là nơi mà sáng nào tui cũng đảo một vòng, giống như thằng nghiện vậy đó, không đi qua nơi ấy người bứt rứt chịu không nổi. Nghiện chi mà dữ rứa ? Đó là ánh nắng mai tinh khiết lọc qua tán lá xanh thành một thứ ánh sáng trong trẻo vừa ấm vừa mát, đó là hình ảnh cây đa bến nước với đôi trai gái chuyện trò , đó là con đò nhỏ nhẹ nhàng rẽ nước xuôi ra dòng Hương. Nhưng chưa hết đâu, chịu khó băng qua sông là đường Bạch Đằng với tô bún bò lừng danh nước ngọt lịm ăn với giò heo, bò tái, bò gân, chả và huyết ... Ăn xong làm ly cafe cóc 5 ngàn, nheo mắt theo làn khói thuộc nhìn các o các mệ xuôi ngược thấy đời bỗng vui hơn ?!
TIP : Đi buổi sáng thì là thiên đường cho các bác phó nhòm thích công sô lây (ngược sáng).
Tình cần có hai lời ca nè các bác. Mấy bác nhớ nha : sách cũ nhà mình chứ là sách mới cha hàng xóm đó ! Và vice versa : cũ của ai đó nhưng mới với mình.


“Bây giờ còn nhớ hay không
Ngày xưa hè đến phượng hồng nở hoa…”
“Hôm nay phượng nở huy hoàng
Nhưng từ hai đứa lỡ làng duyên nhau
Rưng rưng phượng đỏ trên đầu
Tìm em, anh biết tìm đâu bây giờ…”




Bún bò Huế nè các bác ơi ! Bác nào nghĩ bún bò nấu bằng thịt bò là lầm to. Nồi bún ngọt là nhờ giò heo ! Gu Huế 2014 là giò heo ăn với thịt bò tái nha các bác. 

Bây giờ đi hết Huỳnh Thúc Kháng là đến Đào Duy Anh, Huế đặt tên đường rất ý tứ vì vào năm 1926 trên đường bôn ba cứu nước, tại Quảng Nam học giả họ Đào đã gặp cụ Huỳnh và hai người trở thành đồng chí. Giờ thì lại gặp nhau trên cùng một trục đường, may mắn là nối theo đường Huỳnh Thúc Kháng không phải là đường Lê Thị Riêng hay Nguyễn thị Diệu (who knows ?). Tại đây đi ngang một hàng bánh canh cá lóc, thèm quá nên tui cũng ghé test xem sao !
Bánh canh làm bằng bột gạo trắng như sữa, cá lóc xào lên với gia vị thơm phức, chan nước lèo và rắc lên vài miếng da heo chiên thơm rụm. Quán nhỏ ven đường nhưng cũng làm hài lòng khách viễn du.


Nơi này mình nhớ có chụp hình cái cống xưa ở Bao Vinh nhưng mà sao lạc đâu mất rồi ?! Phố Bao Vinh thì xưa kia chắc là nhộn nhịp, nhà cửa có hai mặt, một mặt quay ra sông , mặt kia quay ra đường. Bây giờ thì cũng lên đời hết cổ rồi ! 
Đi qua hết phố này là bắt đầu cảnh quê.
Xin lỗi các bác nhé, cho mình lạc đề một chút , nếu bây giờ mà hỏi một người nước ngoài xem 'logo' của nước VN ta là gì ? Chắc chắn đa số sẽ trả lời là con trâu đi cày trên ruộng lúa + nón lá + chiến tranh. Không biết có nên  tự hào hay tự sướng với hình ảnh đó nữa không ? Nhiều quốc gia là kẻ chiến bại như Nhật Bản, Đài Loan, Hàn Quốc ... nhưng bây giờ thành rồng bay lượn vi vu, cớ sao ta thắng Pháp, diệt đế quốc Mỹ sài lang mà vẫn nghèo ??? 
Lúc mình tới thì lúa đã gặt xong, nhà nhà chất đầy những bao bố căng phồng nằm đầy ngoài sân như những chú heo nái ủn ỉn. Đồng ruộng chỉ còn trơ gốc rạ,


Lúc này trời đã về chiều, những đám lửa đốt đồng cháy lem lém đỏ quạch. Bác nông phu vác bồ cào đi qua đi lại tính toán cho một vụ lùa mới. 
Mùi khói rơm tỏa rộng khắp không gian.


 Khói bay mù dày đặc len vào mắt ai làm mình khóc quá xá . Nước mắt chảy ròng ròng chùi không kịp. Nhưng chưa bằng hồi 2012, trời tối đen gặp bác nào chơi ác đốt rơm ngay trên đường lộ , thế là  mình chạy xe xuyên qua khói lửa mịt mùng mà chẳng  hề nhìn thấy đường, y như thằng mù  ! 
 Hai bên đường từng đụn rơm chất cao như những quả đồi nhỏ, màu vàng rơm là màu này nè. Còn anh hùng rơm là sao ? 



Nhịp sống ở đây trôi chầm chậm, chậm như bước đi lững thững chắp tay sau đít của anh chàng chăn vịt này.




Chậm như người đàn bà đang lò dò chả biết đi về mô



Nghĩ cho cùng, đi chậm hay đi nhanh thì cũng sẽ đi về ... nơi xa !!!! 
Một vài cảnh làng quê khác nè.




Bắt đầu thấy có 'seafood' rồi nha các bạn. Xa xa là một con thuyền nhỏ. Đến phá Tam Giang rồi đó. Các bạn sẽ cùng mình đón hoàng hôn nha.


(còn tiếp)

Friday, 30 May 2014

Phần 1 : PHÁ TAM GIANG - BIRD VIEW






" Thương em anh cũng muốn vô 
Sợ truông nhà Hồ, sợ phá Tam Giang "

  Hai câu ca dao trên nói lên tâm sự chàng trai hộ khẩu xứ Bắc nay muốn xâm nhập miền Trung nước Việt thời một ngàn tám trăm hồi đó. Có hai cách trung tiến : một là lô ca chân (cuốc bộ), hai là bắt chước thủy quân lục chiến đổ bộ bằng đường thủy. Đi bộ ngang Quảng Bình - Quảng Trị thì gặp bọn cướp cạn mai phục ở truông nhà Hồ nhào ra trấn lột. mất mạng như chơi. Còn chèo thuyền vào cửa biển Thuận An , băng qua phá Tam Giang sóng to gió lớn dễ chầu hà bá lắm. Thật là nan giải, muốn gặp em sao mà gian nan thế. Bây giờ chỉ việc ra đại lý Vietnam Airlines sùy ra ít tiền là có cái tích kê đi tàu bay nhanh như chớp, khỏi sợ cướp hay gặp thủy quái, trừ phi xui lắm thì gặp không tặc.

  Đó là chuyện đời xửa đời xưa, chuyện đời nay đã khác. Đi theo quốc lộ 1 hay đường Trường Sơn rất nhanh và thuận tiện tuy nhiên cũng có khi gặp các chú áo vàng vòi vĩnh chút tiền làm luật ! Hóa ra cướp thời nào cũng có ! Còn phá Tam Giang thì bây giờ nhờ mở rông cửa sông nên không còn sóng dữ nữa mà ngược lại người ta còn chào mới tua du lịch sinh thái chèo thuyền trên phá, kéo theo ăn nhậu trên phá và tàn phá cái phá. 

Phá là cái gì ? Tui không có rành lắm nhưng cũng ráng tả cho bà con biết, phá là vùng nước ngăn cách với biển bởi một dải đất (giống như một con đê dài vậy ) và có một cái miệng thông thương ra biển. Do đó nước là nước biển nhưng sóng lại lăn tăn như mặt hồ vì có dải đất che chắn. 

Phá Tam Giang dài lắm bà con ơi, vài chục cây số nên khi hỏi đường thì các o Huế mỗi cô chỉ một hướng làm mình hoang mang quạ ! Lần trước mình đi theo hướng về Thuận An - đập Thảo Long , qua cầu Ca Cút (tên chính thức là cầu Tam Giang),lần này để cho thêm phần thơ mộng mình đi men theo con sông Hương qua Bao Vinh đến thị trấn Sịa, đón đò băng qua phá đến Vinh Tu.

  Phá Tam Giang bây giờ cũng bị họa nhân mãn, sẵn bề mặt nước bao la ấy, các ngư dân đắp vuông, cắm chà, đóng đáy ...để khai thác thủy sản nghêu sò ốc hến tôm cua cá mú. Tui có cảm tưởng phá như là một thửa ruộng màu mỡ mà người dân đang chen đua nhau gặt hái bằng thuyền và lưới thay vì bằng liềm. 
Mộ vài hình ảnh chụp từ trên không sẽ cho thấy điều này. 

Từ xa thấy một loạt những hình zigzag không biết là gì
Từ xa thấy một loạt những hình zigzag không biết là gì


Nhìn gần hơn thấy rõ đây là do nhân tạo chư không  phải thiên tạo. Các bạn thấy rõ 'miệng' phá nơi thông ra biển rộng. Ngoài ra còn có một cây cầu giúp cho việc vận chuyển dễ dàng hơn.
Nhìn gần hơn thấy rõ đây là do nhân tạo chư không phải thiên tạo. Các bạn thấy rõ 'miệng' phá nơi thông ra biển rộng. Ngoài ra còn có một cây cầu giúp cho việc vận chuyển dễ dàng hơn.


Mặt nước được ' thâm canh' cắt xẻ dữ dội
Mặt nước được ' thâm canh' cắt xẻ dữ dội




Những hình zigzag nhìn thấy từ trên cao chắc là do những cái này.
Những hình zigzag nhìn thấy từ trên cao chắc là do những cái này.

Có lẽ những hình ảnh tôi chụp khi phi cơ bay ngang vùng cửa Tư Hiền.




(còn tiếp)

Friday, 2 May 2014

REFRESH hay TÁI SINH BẰNG CÁCH NÀO

Đối vơi tôi là : tắm biển vào sáng sớm tại Nha Trang !
Sau một đêm ăn chơi trác táng, thân thể (và cả tâm hồn) mình đen thui bèo nhèo như một tấm giẻ lau xe ! Mình nằm mê mệt như một cái xác rã rởi. Qua hết một đêm (dài hay ngắn tùy theo ngủ được hay không), khi những tia nắng vàng đầu tiên bắt đầu len lỏi qua màn của lọt vào phòng, mình ngồi dậy, dù đầu óc hơi 'choáng', mình cũng cố mặc cái quần tắm bước ra bãi biển.
Biển Nha Trang sáng sớm nước lặng, sóng nhẹ lăn tăn như mặt hồ. Nằm thả mình bồng bềnh trên mặt nước xanh, để vài tia nắng vàng lướt nhẹ trên thân thể, mở mắt (hay nhắm cũng đưiợc) nhìn những đám mây trắng bay bổng tít trên cao và chìm trong im lặng. Cái quan trọng ở đây là mình không thể nghe bất kỳ một thứ tiếng động nào vì tai mình chìm trong nước.
Thân thể dập dềnh lên xuống theo từng con sóng, quên đi tất cả và mình trở thành một con người mới, tươi tắn hơn, khỏe khoắn hơn và ... thánh thiện hơn.







TA - SG 5/2014

Tuesday, 27 November 2012

CHIẾC ÁO KHÔNG LÀM NÊN THẦY TU

     Tại quầy check in làm thủ tục lên 'tầu bay' ở sân bay Nội Bài, tôi đứng xếp hàng sau một trung niên mặc áo đỏ. Phía sau tôi không có ai. Tôi đứng chờ nhìn quanh nhìn quẩn ngắm các cô nhân viên xinh đẹp da trắng mắt đen thui.

Monday, 15 October 2012

THƯỞNG THỨC MẮT CÁ NGỪ ĐẠI DƯƠNG TẠI TUY HÒA


Trong chuyến công tác tại Tuy Hòa, khi được mời ăn món ‘mắt cá ngừ’ tôi cũng hơi ngần ngại một phần vì nghe tên hơi rờn rợn , phần khác là tôi cũng không thích ăn cá biển lắm.

Bạn đưa tôi đến quán Bà Tám, đó chỉ là một căn nhà nhỏ và bàn ghế được kê ngay ngoài sân (cũng là lề đường).

Vì món mắt cá ngừ phải chuẩn bị hơi lâu nên chúng tôi kêu cá ngừ wasabi và 1 đĩa xào.


Cá ngừ đại dương bắt từ lòng biển sâu được đưa về khi còn tươi, xắt từng lát mỏng để ăn sống với mù tạc.

Tuesday, 2 October 2012

VŨNG TÀU - NHU74NGHI2NH ẢNH RẤT THẬT


Buổi sáng sớm, anh mặt trời vui vẻ ban phát một thứ ánh sáng nửa vàng nửa hồng vui vẻ nhảy nhót theo từng con sóng. Mây lãng đãng trôi lang thang đây đó. Từ các nẻo đường của thành phố biển, từng dòng người lũ lượt kép nhau ra bãi biển.
Trên bãi biển không phải là bãi cát vàng mịn màng mà là vô vàn hộp giấy xốp, bao nylon, thức ăn gặm dở ... Và trong không khí phảng phất mùi tanh tưởi của những thứ vỏ cua vỏ ghẹ mà con người còn bỏ lại sau bữa nhậu chiều hôm qua.

HÁT NGHÊU NGAO TRÊN BIỂN

Buổi sáng miền biển một ngày nhiều mây, trời và mặt nước sáng lờ mờ ang áng nửa xám nửa xanh.

 
 
Từ cái kè đá nhìn xuống bãi biển là vài ba chiếc thuyền thúng vừa cặp bờ sau những giờ phút vật vờ lăn lộn theo từng cơn sóng vỗ ì oạp. 




Ngồi trên cái kè đá ấy là mấy người đàn bà trung niên, da mặt sạm đen vì nắng vì gió , họ ngóng ra phía khơi xa chờ thúng nhà. 




Tôi ngồi xuống cạnh họ và bắt chuyện. 
Người đàn bà nói :
- Hôm nay con tui vào thành phố thi đại học. Nó tốt nghiệp điểm cũng cao lắm mà sao thi đại học lần nào cũng rớt.
Tôi an ủi :
- Đại học là thi tuyển, thí sinh đông nên họ lấy điểm cao lắm. Ba môn cũng phải 26, 27 điểm. Tui mà thi chắc cũng rớt.
- Thầy thi mà còn rớt nói chi học sinh !
- Bây giờ đại học tư cũng nhiều, nhưng chắc phải đóng tiền nhiều.
- Học trường tư thì dân chài tụi tui chịu không nổi đâu cậu ơi.



Nói rồi bà bước tới một cái võng giăng giữa hai cây dương mọc trên bờ biển. Bà ngả người nằm đong đưa. Gió hiu hiu thổi, ngoài kia trời vẫn mù mịt mây, vài ba chiếc thuyền thúng chao đảo từ từ lần vào bờ.
Tôi hỏi bà :
- Mà bà cho tụi nhỏ ráng thi đại học làm chi ?
- Thì cho nó có cái bằng đại học về làm việc ở tỉnh hay huyện đỡ cực.



Tôi hình dung ra một tương lai xán lạn.

Chàng trai sẽ lập một hợp tác xã đánh cá vừa sản xuất vừa tiêu thụ. Sau vài năm chàng sẽ xây một nhà máy chế biến thủy sản.

 
Sản lượng tăng vọt, xuất khẩu khắp năm châu bốn bể. Nhiều năm sau chàng mở rộng mạng lưới nhà máy khỏi tỉnh nhà lan ra khắp các vùng biển VN. Nhiều năm nữa chàng thành một thương nhân thành đạt trên trường quốc tế. 
Đến lúc đó chàng có thể sắm cho mình một chiếc thuyền, ra một hòn đảo, thanh thản nằm đu đưa trên một cái võng. Xa xa là cả một bãi biển chạy dài, cát thật mịn và biển thật xanh. Những cây dương run rẩy hát thì thầm theo gió.


Tôi kể cho bà nghe về tương lai của một người thành đạt.



Người đàn bà ngẫm nghĩ rồi nói :

- Mà những gì cậu nói, bây giờ tui và mấy đứa nhỏ cũng có rồi. Ngày nào mà tụi tui chả nằm võng hát nghêu ngao và tắm biển ?! 

7/2012
Andro
Anh kể chuyện cũng hay ...ảnh minh học cũng đẹp nữa :)
andropause wrote on Jul 8
Anh kể chuyện cũng hay ...ảnh minh học cũng đẹp nữa :) 
Đi về rồi mới .. đẻ ra câu chuyện !
huynhtran wrote on Jul 8
Cuối cùng Bà già biết sống tự tại nhất! hihi
andropause wrote on Jul 8
huynhtran said
Cuối cùng Bà già biết sống tự tại nhất! hihi 
Chị huynhtran lúc nào cũng vui vẻ , yêu đời !
huynhtran wrote on Jul 9
andropause said
Chị huynhtran lúc nào cũng vui vẻ , yêu đời ! 
Em à.. hãy luôn biết vui trên đau khổ đó em.
nguoiphobien09 wrote on Jul 8
Người đàn bà xứ biển nói đúng đấy . Cảnh rất đời thường Andro ơi
andropause wrote on Jul 8
Người đàn bà xứ biển nói đúng đấy . Cảnh rất đời thường Andro ơi 
hehehhe Bởi vậy mai mốt em hổng ở SG nữa đâu nha !
truonghoanluyen72 wrote on Jul 8
hi hi, cái kết thật vui. Học để biết quý cái mình đang có
andropause wrote on Jul 8
hi hi, cái kết thật vui. Học để biết quý cái mình đang có 
Cám ơn ME BU đã xem và cười :)
caulongbachai wrote on Jul 8
Hu hu hu, tìm mần chi cái mềnh đang có...cười mà muốn trào nước mắt!
nguoigiaonline wrote on Jul 8
Lại một entry hay về ý, đẹp về ảnh. Cảm ơn Andro!
andropause wrote on Jul 8
Lại một entry hay về ý, đẹp về ảnh. Cảm ơn Andro! 
Dạ ! Anh quá khen thôi !
zipposgvn wrote on Jul 8

Người đàn bà đó nghĩ rất thiết thực và cũng ung dung tự tại, biết hài lòng và vui với những gì mình có, nhỉ.
zipposgvn wrote on Jul 8

Entry đẹp, ảnh minh hoạ đẹp và cả bài hát nền cũng đẹp lắm Andro ạ.
andropause wrote on Jul 8
zipposgvn said
Entry đẹp, ảnh minh hoạ đẹp và cả bài hát nền cũng đẹp lắm Andro ạ. 
Cám ơn Zip ! Hôm nay mình vừa soạn bài vừa viết blog đấy !
hanggraphic wrote on Jul 8
Câu chuyện của bác giống truyện ngụ ngôn quá!
Mơ ước cái đang có.
andropause wrote on Jul 8
Câu chuyện của bác giống truyện ngụ ngôn quá!
Mơ ước cái đang có.
 
hehhe thì có Andro với GR cứ chạy hết biển này đến biển khác !
chackadao wrote on Jul 8
An phan thu thuong
andropause wrote on Jul 8
chackadao said
An phan thu thuong 
Hanh phuc cung la cai gi tuong doi thoi !
ngocyen054 wrote on Jul 8
Cảnh vật ngày ngày vẫn vậy, biển vẫn vậy, đời người với những mưu sinh nhọc nhằn chẳng bao giờ ngừng nghỉ, nhưng qua "bút tích" và ảnh minh họa của bs, mọi vật bỗng nhiên tuyệt vời, sống động và lắng đọng một cách lạ lùng...
andropause wrote on Jul 11
ngocyen054 said
Cảnh vật ngày ngày vẫn vậy, biển vẫn vậy, đời người với những mưu sinh nhọc nhằn chẳng bao giờ ngừng nghỉ, nhưng qua "bút tích" và ảnh minh họa của bs, mọi vật bỗng nhiên tuyệt vời, sống động và lắng đọng một cách lạ lùng... 
Càm ơn chị Yến ! Chị quá khen thôi .
Comment deleted at the request of the author.
dongmt wrote on Jul 8
chẳng cần học cao làm chi anh he...học từ thiên nhiên là tuyệt diệu nhất.
andropause wrote on Jul 11
dongmt said
chẳng cần học cao làm chi anh he...học từ thiên nhiên là tuyệt diệu nhất. 
Ai thích học cao thì cũng tốt, mà không học cao cũng chả sao !
catmymy wrote on Jul 9
Em thích tấm ảnh 3 chiếc thuyền nan trên cát quá ...Đôi khi em tự hỏi những chiếc thuyền nan bé nhỏ maong manh như thế thì làm sao có thể chỗng đỡ nổi với những cơn bào tố trên biển hả anh , vậy mà chũng vẫn kiên cường ra khơi rồi lại về khơi ...
andropause wrote on Jul 11
catmymy said
Em thích tấm ảnh 3 chiếc thuyền nan trên cát quá ...Đôi khi em tự hỏi những chiếc thuyền nan bé nhỏ maong manh như thế thì làm sao có thể chỗng đỡ nổi với những cơn bào tố trên biển hả anh , vậy mà chũng vẫn kiên cường ra khơi rồi lại về khơi ... 
Cuộc đời lúc nào cũng nhiều bão tố, phong ba phải không em ?
catmymy wrote on Jul 9
Và em cũng xót trong lòng khi nhìn tấm người phụ nữ ngồi chơ vơ đợi thuyền thúng của nhà mình về bến , vẫn thấy thương làm sao ...
andropause wrote on Jul 11
catmymy said
Và em cũng xót trong lòng khi nhìn tấm người phụ nữ ngồi chơ vơ đợi thuyền thúng của nhà mình về bến , vẫn thấy thương làm sao ...
Thật là thân cò ...
anhoai76 wrote on Jul 9
Loạt hình này quá đẹp....đẹp cả trong ý nghĩa. Many thanks.
andropause wrote on Jul 11
anhoai76 said
Loạt hình này quá đẹp....đẹp cả trong ý nghĩa. Many thanks. 
Uiiiii ! Rất vui khi gặp lại anhoai ! Mong em khỏe mạnh. Cám ơn em đã thưởng thức.
quangkhanh56 wrote on Jul 10
Mình thích những hình ảnh thật nên thơ và đầy ý nghĩa. :-)
andropause wrote on Jul 11
Mình thích những hình ảnh thật nên thơ và đầy ý nghĩa. :-) 
Cám ơn anh quangkhanh .
catmymy wrote on Jul 10
Bản nhạc ah up sao tự dưng em nghe gióng như một lời cầu nguyện quá , làm em rùng mình ...

Đã đọc 2 lần rồi ấy nhá , thấm ...

Tấm ảnh thằng bé con mặc áo cam đứng truớc chiếc thuyền bỗng làm em chợt nhớ đến hình ảnh mấy đứa bé bá dạo cua ốc trên biển , mỗi lần ra biển nghe tụi nó mời mình ăn , đen đúa khẳng khiu gầy gò mà giọng cười vẫn trong vắt ...
andropause wrote on Jul 11
catmymy said
Bản nhạc ah up sao tự dưng em nghe gióng như một lời cầu nguyện quá , làm em rùng mình ...

Đã đọc 2 lần rồi ấy nhá , thấm ...

Tấm ảnh thằng bé con mặc áo cam đứng truớc chiếc thuyền bỗng làm em chợt nhớ đến hình ảnh mấy đứa bé bá dạo cua ốc trên biển , mỗi lần ra biển nghe tụi nó mời mình ăn , đen đúa khẳng khiu gầy gò mà giọng cười vẫn trong vắt ...
À nó là cháu cái bà ngồi chờ thúng về ! Bức ảnh muốn diễn tả sự nhỏ nhoi của con người.
uyenvan wrote on Jul 11
Hihi, mệt nhoài rồi cũng trở lại vạch xuất phát!
Khoái biển của anh Andro, rất gần gụi!
andropause wrote on Jul 11
uyenvan said
Hihi, mệt nhoài rồi cũng trở lại vạch xuất phát!
Khoái biển của anh Andro, rất gần gụi!
 
' Mệt nhoài rồi cũng trở lại vạch xuất phát ...' trở về với mẹ thiên nhiên. Cám ơn LUV.
susumisa wrote on Jul 11
ôi, biển
bài viết ý nghĩa quá anh ơi
gioheomay wrote on Jul 12
Chị thích bài viết ... nó cười ngay khi rất không vui ...
gioheomay wrote on Jul 12
Thích cả những cuộc đời bão tố ngay trong những tấm ảnh của Andro nữa