Showing posts with label ấn độ. Show all posts
Showing posts with label ấn độ. Show all posts

Thursday, 9 August 2012

ALLEPEY - Kerala, India - Miền quê sông nước

Sau mấy ngày ở 'phố thị' Cochin, chúng tôi lại hăm hở đi về miền quê sông nước Allepey hay gọi theo tiếng Ấn là Alappuzha. Vùng này là vựa lúa của nước Ấn và nổi tiếng nhờ hệ thống sông hồ kênh rạch chằng chịt trải dài đến mấy ngàn km. Đường vô bến tàu ghe cũng có đọan lầy lội


Rửa xe bên đường


Phương tiện di chuyển chủ yếu ở vùng này là thuyền và duy khách được đưa lên những con thuyền lớn gọi là house boat. Trên thuyền có 4-5 phòng ngủ, được trang bị máy lạnh và toilet riêng. Phía sau là bếp để nấu ăn. Thuyền rất rộng rãi đi tới đi lui thỏai mái.


Trên sông ghe thuyền tấp nập chuyên chở người và lúa gạo.


Xa xa là môt con cốc, nó đúng chơi, chắc vừa xơi xong một chú cá. Hai bên bờ chen trong hàng dừa là những làng mạc nhỏ bé. Trên con đường làng
Làng mạc ở đây rất nhiều màu sắc, nổi bật là những tấm saree xanh đỏ tím vàng tung bay trong gió, chúng được quấn quanh thân thể những người phụ nữ hay đang bay lựon trên dây phơi.
  Cuộc sống của người dân nơi đây gắn chặt với dòng sông.


Thuyền cứ lờ lững trôi theo dòng sông chả biết bao giờ mới ghé vào một bến bờ nào đó, nhưng chúng tôi chắc sẽ nhớ mãi không khí eêm đềm của một miền quê Ấn Độ.

    (còn tiếp)

Series hình quá tuyệt anh ạ. Ấn tượng với hai tấm Tắm & Giặt ghê :)

















những lúc em vui thì em xem ảnh nào cũng thấy màu sắc lung linh, hinh ảnh dễ gần gũi và tươi tắn hệt tâm trạng mình :))) mà lúc này thì em đang toe thị toét ạ :))

COCHIN du ký (part 6) : ERNAKULAM TEMPLE

Ngày hôm nay có lẽ sẽ hứa hẹn nhiều điều đặc biệt vì theo chương trình chúng tôi sẽ đi thăm hệ thống kênh rạch tại Allepey và ngủ đêm trên thuyền. Trước khi đến vùng sông nước, chúng tôi ghé thăm một ngôi đền của đạo Hindu. Xe vừa đỗ lại, chúng tôi giât bắn người bởi hàng lọat tiếng nổ đinh tai nhức óc. Nhìn quanh thì thấy một người đàn ông đang nhồi thuốc súng vào các ống gang, sau đó họ mồi lửa và thế là … “ BÙÙMMM ”. Sau này chúng tôi được biết mỗi tiếng nổ tượng trưng cho là lời cầu xin của các tín đồ gủi đến các đấng tối cao.











From Ernakulam Temple



Vừa buớc vào cửa chính của đền, chúng tôi thấy có một cái cân rất lớn. Một bên đĩa cân là hai cha con đang ngồi chắp tay, còn bên kia người ta đang chất các bao gạo lên cho đến khi nào cán cân thăng bằng. Theo lời giải thích của anh bạn người Ấn thì khi lời nguyện cầu được đáp ứng thì người ta sẽ dâng cúng một lượng gạo, lúa bằng chính trọng lượng của người ấy.

Vào sâu hơn là đền thờ chính, tại đây mọi người phải cởi áo, ở trần tuy nhiên luật này không áp dụng cho phụ nữ. Bước vào gian thờ chính thì chúng tôi giật mình vì ngỡ như đang lùi về quá khứ xa xưa nào đó. Những người coi đền trần trùng trục, nước da nâu sậm, mắt sâu, râu rậm, quấn khố màu trắng trông như những ông hộ pháp đi đi lại lại khắp nơi. Một góc đền người ta đang trộn bột trầm, một vài lọai lá, phẩm màu để quệt lên trán. Trung tâm đền là một gian phòng thờ thần (Shiva?), người thường không được bước vào mà chỉ nhìn từ xa, trong khi đó các ‘hộ pháp’ ở trần quấn khố liên tục múc nước từ một cái giếng, chuyền nhau bằng tay liên tục tạt nước vào vị thần. Họ làm công việc đó không ngơi nghỉ đến một giây, nước thóat ra theo một đường ống và các tín đồ có thể dùng nước đã ‘tắm’ cho vị thần thoa lên người để đem lại may mắn. Từ khuôn mặt của các tín đồ, tôi thấy tóat ra một vẻ thành kính thật sự. Tất cả những họat động đó diễn ra trong một thứ ánh sáng mờ ảo, không khí thơm nồng mùi nhang, mùi hương hoa dâng cúng tạo thành một cảnh tượng khó quên. Sau đó chúng tôi bước ra khỏi đền, mặc áo vào và lại nghe những tiếng nổ đì đòang vang lên …


From Ernakulam Temple



From Ernakulam Temple


Hình nét và đẹp quá anh Nguyên! Em thích tấm ảnh bà cụ.
Wow, sự khác biệt giữa việc dùng pháo bên ngoài và sự tĩnh lặng bên trong đền thờ thật là thú vị. Cách dâng cúng cũng hay, just being fair :)
Ở bên trong họ không cho chụp hình, thật là tiếc. Tấm 'cái cân' là anh chụp lén đó, vô sâu hơn phải cởi áo thì thua luôn, không biết dấu camera ở đâu ?
Phải công nhận anh gan cùng mình, nhưng mà nhờ vậy mới có được nhiều tấm hình độc đáo, nhỉ? Mai mốt sắm cái camera siêu nhỏ đi anh, giấu đâu cũng được hihi



COCHIN DU KÝ (part 5) - CITY LIFE

Mỗi khi rỗi rảnh, Nguyên lại ra trước cửa khách sạn đứng ngắm người qua lại. Con đường trước mặt hầu như không lúc nào ngơi nghỉ, từng dòng người cứ lũ lượt tới lui, vô vàn xe đò xe bus chở đầy nghẹt khách ghé bến rồi lại vội vã ra đi.








Ngán ngẩm nhìn cảnh đông đúc, Nguyên nhớ lại cảnh yên tỉnh nơi bờ biển. Hình ảnh người đàn ông thổi kèn dụ rắn, điệu kèn ò e và những con rắn phùng mang uốn éo. thỉnh thoảng lại gập người mổ vào bàn tay người dụ rắn thật ấn tượng.








Rồi cả đoàn cùng vô thăm nhà thờ thánh Francis. Đây là nhà thơ do người Bồ Đào Nha xây dựng từ năm 1503 và là nhà thờ cổ nhất được người Âu châu xây trên đất Ấn. Vasco de Gamma đã từng được chôn cất nơi đây, nhưng sau này đã được cải táng về quê nhà.







Quanh khu vực Fort Cochin này, Nguyên thấy có nhiều nhà cửa xây cất kiểu thuộc địa nên đôi khi nhìn  hao hao giống phong cảnh ở miền quê châu Âu.





From City life



Sáng hôm sau cả đàn tham dự hội nghị tại KS Meridien , sau đó ghé ăn trưa tại khách sạn Taj Malabar. Đây là một khách sạn lớn, sang trọng nằm sát bờ sông. Cả đoàn lại ăn một bữa đủ loại curry, tuy nhiên điều đáng mừng là bữa ăn có rất nhiều loại salad với đủ loại rau và trái cây nên ăn cũng đỡ ngán.











Ăn xong thì lại về khách sạn chuẩn bị cho chương trình họp buổi tối. Nguyên lại thơ thẩn ra trước khách sạn ngắm dòng người ngược xuôi.










COCHIN DU KÝ ( part 4) - The Chinese Fishing Net

Từ Singapore phải mất 4 tiếng đồng hồ mới bay đến Cochin, điều hối tiếc nhất trong chuyến đi này là Nguyên đã không mặc quần dài ! Chỉ vì ‘điệu’ nên chàng đã mặc quần short trong suốt thời gian đi từ VN qua Ấn và hậu quả là chàng cứ lạnh run lên dù đã xin thêm một cái mền để đắp.
   Từ sân bay quốc tế Cochin về khách sạn Nguyên thấy đường xá cũng hao hao những con đường liên tỉnh ở VN. Vài ngôi nhà lụp sụp, xen kẽ những mảnh vườn, thỉnh thoảng lại có một bến xe.
    Đến khách sạn Renaissance thì đã hơn 10 giờ tối. Thủ tục check in không biết lẫn lộn thế nào mà Nguyên ta lại không có phòng. Chàng mêt mỏi ngồi phượt ra chờ đợi người trưởng đoàn ‘làm việc’ lại với khách sạn. Ba mươi phút sau thì Nguyên cũng đút được cái thẻ từ vào khe cửa phòng mình. Chàng mệt mỏi ngả lưng lên giường nhắm mắt…chợt có tiếng gõ cửa và ai đó kêu : “ Anh ơi !” Nguyên bực dọc bò dậy mở cửa, hoá ra một cậu trong ban tổ chức cẩn thận mang cho Nguyên mượn cái ấm siếu tốc để chàng nấu nuớc sôi pha mì ! OK ! Cái vụ này hay à nha. Đang đói và mệt mà có tô mì nóng thì quá tốt. Nước chưa kịp sôi thì phòng Nguyên bỗng tối đen. Cúp điện. Nguyên mở cửa ra thì thấy có mỗi phòng mình bị cúp thôi. Thật là xui xẻo. May có nhân viên khách sạn ngay đó, họ kêu kỹ thuật viên lên sửa một chút là có điện lại. Chưa kịp mừng thì “bụp” đện lại tắt ngóm. Họ lại hí hoáy và vài phút sau thì ánh sáng lại chan hoà. Nhân viên KS chưa dám bỏ đi ngay vì họ thắc mắc không biết tại sao chỉ có phòng Nguyên mới bị cúp điện. Họ không biết nhưng Nguyên biết, đó chính là do cái ấm điện siêu tốc ! Nó bị chạm mạch hoặc công suất quá cao khiến cho ‘cầu chì’ tự ngắt. Đây là kinh nghiệm quý báu hồi Nguyên đi học ở Ký Túc Xá. Một lần cả bọn lén cắm bếp điện để nướng khô mực, ai dè cái bếp bị chạm khiến cầu chì nổ làm cả dãy lầu tối thui. Sau đó bảo vệ đi kiểm tra từng phòng là Nguyên phải kiếm chỗ dấu cái bếp khốn khổ !
    Sáng hôm sau cả đoàn tập trung ăn sáng. Đúng như dự đoán, có rất nhiều món ăn Ấn, với các loại cà ry cay nồng. Các anh em trong đoàn đa số chọn trứng ốp la hay ốp lết. Món này ai cũng ăn được. Sau đó cả đoàn lên xe bus đi thăm các khu vực ‘di sản văn hoá’ tại khu Fort Cochin. Các điểm chính là : khu Do Thái với nhà thờ cổ, khu Hà Lan với một căn nhà do người Bồ Đào Nha xây nổi tiếng với các bức tranh tường vẽ các vị thần của đạo Hindu tuyệt đẹp, các lưới cá style China và nhà thờ thánh Francis.
   Tại Jew Town, nổi bật nhất là các tiệm bán vô vàn đồ thủ công mỹ nghệ tuyệt đẹp. Nguyên say mê nhìn ngắm nhưng vì mới qua nên ai cũng nhút nhát chưa dám mua sắm gì vả lại ở đây cũng không có quầy đổi ngoại tệ nên cũng chả có tiền mà mua sắm. Chính phủ Ấn Độ quả là chưa ‘bén’ trong chuyện này. Chứ ở Thái Lan, exchange ở khắp các khu phố chính và họ còn có cả xe đổi tiền lưu động phục vụ khách du lịch !  
     Đến giữa trưa thì cả đàn ghé vô một nhà hàng nhỏ cặp sát ven sông để dùng bữa. Ngồi ở đây có thể ngắm thuyền bè qua lại và hưởng cái mát của gió sông. Tình cờ Nguyên ngồi gần các bạn người  Kampuchea đi chung đoàn nên chàng cũng có không bỏ lỡ dịp giao lưu với các “nữ đồng nghiệp” ! Nguyên nhận thấy các đồng nghiệp VN thường ngồi co cụm lại với nhau, trong khi anh em nước bạn có vẻ ‘open’ hơn. Họ hay chủ động chạy lại bắt tay chào hỏi và ‘xin’ chụp hình chung ! Nguyên bày cho các bạn Kampuchea cái trò : “ Một, hai , ba …. Dzôôô !!!” khiến cả đoàn cười ngất. Bia Ấn thường chỉ có hiệu Kingfisher, độ cồn cao hơn bia 333. Có ba loại chai : nâu, xanh và trắng nhưng bên trong cũng chỉ chứa cùng một loại  bia !!! Ngoài ra còn có loại chai nhỏ theo tiêu chuẩn bia ‘Export’. Món ăn được nêm hơi mặn, cà ry ở đây rất ngon với đủ loại càry rau quả, càry đậu, càry cá, càry bò. Món ăn ngon và bia say say làm mọi người thích thú chuyện trò và cùng chờ đợi khám phá những điều mới lạ …
   Sau khi ăn trưa, mọi người lục tục kéo nhau lên xe đi ra biển. Sau khi đi dọc một quãng trên bãi biển, Nguyên thấy hiện ra một dãy những cái 'vó' rất to dùng để bắt cá. Theo sử sách thì loại lưới bắt cá này do người Trung Hoa du nhập vào Ấn Độ từ thời Kublai Khan.

Bờ biển ở đây giống như một công viên lớn, ngưoi ta đến để đi dạo, ngắm cảnh hay ngắm một cái gì đó như mấy anh chàng này.

Dọc theo bãi biển, các ngư dân đang gỡ lưới , xa xa chính là các Chinese Fishing Net.

Ngoài ra còn có các quầy hàng nhỏ bán cá tươi. Các loại tôm cá ở đây cũng tương tự ở VN.



Những ngư dân nghỉ ngơi hay bán cá trong những túp lều nhỏ. Nhìn những ngư dân đen đúa, tay vác lưới, mồm phì phèo thuốc lá  vừa đi vừa chuyện trò, Nguyên tự hỏi : " Chẳng biết sống giữa thành đô sang trọng tiện nghi có chắc hạnh phúc hơn nếp sống thôn dã, đạm bạc này ? "

  

Nguyên bâng khuâng nhìn nước chảy và lũ quạ đang bay nhảy khắp nơi. Ở đây quả thật phải gọi là xứ quạ mới đúng, quạ to lông đen bóng hiện diện ở khắp nơi.

 

Chàng thơ thẩn nhìn những con thuyền nằm yên bên đống lưới và nhớ về một miền biển thân yêu nơi quê nhà ...